Tuyết Rơi Từ Tháng 12 Ở Toyooka: Cuộc Chiến Mỗi Sáng Khi Mùa Đông Bắt Đầu

Mùa đông ở Toyooka nhìn thì đẹp thật, tuyết trắng xoá như trong phim… nhưng sống ở đây thì câu chuyện hoàn toàn khác.

Lần Đầu Đón Mùa Đông Thật Sự

Tuyết đã rơi đầy con đường ngay trước nhà. Một mùa đông dài chính thức bắt đầu.


Vậy là mùa đông thứ ba ở Nhật lại sắp đến. Mỗi năm đông về, mình đều nhớ rất rõ cảm giác của mùa đông đầu tiên ở Toyooka — cái lạnh buốt len vào từng hơi thở, và nhất là những buổi sáng mở cửa ra thấy tuyết phủ trắng xoá trước hiên nhà.

Mùa đông ở Nhật vốn đã lạnh, nhưng ở Toyooka thì lạnh theo một cách rất riêng: ẩm, sâu và kéo dài. Theo đặc trưng thời tiết ở đây thì mùa đông thường đến vào cuối tháng 11 hoặc đầu tháng 12 và kéo dài đến tận giữa tháng 3 khi tuyết tan và nhiệt độ tăng nhẹ tạo cảm giác dễ chịu hơn. Riêng đối với mình cột mốc đánh dấu mùa đông đến là khi những bông tuyết đầu tiên bắt đầu rơi.

Nhớ hồi còn ở Việt Nam — một xứ mà gần như bạn không bao giờ có thể nhìn thấy tuyết rơi. Thậm chí có leo lên tận đỉnh Fansipan vào những tháng mùa đông thì cũng hiếm lắm mới gặp được vài khoảnh khắc tuyết rơi. Nói vậy để bạn hình dung được cảm giác thèm tuyết, thích ngắm tuyết và muốn đắm mình trong tuyết của một người Việt là như thế nào.

Mình sống ở Sài Gòn hơn 10 năm trước khi chuyển hẳn sang Nhật — nơi thời tiết ấm quanh năm, 6 tháng nắng 6 tháng mưa, và hoàn toàn không có khái niệm “mùa đông”. Chỉ đến khi sang Toyooka, mình mới thật sự biết mùa đông trông như thế nào.

Thời gian đầu, tuyết đối với mình đẹp, lạ và thú vị. Nhưng rồi dần dần, cái lạnh ở đây mới thấm — một cái lạnh kéo dài từ tháng 11 đến tận tháng 4. Gần như suốt 6 tháng, mình luôn cảm thấy lạnh. Và đó chính là lý do mình gọi mùa đông ở Toyooka là một “cuộc chiến” thật sự.


“Samui… lạnh quá” – Câu Mở Đầu Mỗi Buổi Sáng

Từ cuối tháng 11, không khí đã bắt đầu lạnh buốt. Nhưng phải đến đầu tháng 12, khi mở cửa bước ra và thấy cả mặt đất phủ một lớp trắng mỏng, mình mới biết mùa đông thật sự đã đến.

Toyooka nằm trong vùng San’in, nơi được xem là “khu vực nhiều tuyết” vì gió mùa đông bắc từ biển Nhật Bản mang theo hơi ẩm khiến tuyết rơi nhiều, rơi dày và dai dẳng.

Có những năm, tuyết đến chậm hơn. Nhưng cũng có năm mới đầu tháng 12 mà con đường trước nhà đã trắng xoá.

Mùa đông, để thức dậy và ra khỏi tấm chăn ấm là một điều “không tưởng”. Thường thì mình thức dậy khá sớm, tầm 5 AM là mình đã dậy làm một cốc cà phê sáng, học tiếng Nhật hay tiếp tục các project cá nhân như một lịch trình đều đặn bắt đầu mỗi ngày.

Nhưng mùa đông như một gã lười biếng níu kéo chân mình, vùi mình trong tấm chăn ấm mà mình không tài nào thoát ra trước 7 AM.

Câu đầu tiên bắt đầu cho buổi sáng không phải là “Ohayou gozaimasu – chào buổi sáng”, mà miệng nhanh hơn não bật ra: “Samui… lạnh quá” — như một phản xạ tự nhiên vì quá lạnh.


Xúc Tuyết: Thử Thách Lớn Nhất Của Mùa Đông

Ngay khi tuyết bắt đầu rơi nhiều và phủ kín các con đường trong thị trấn, đó chính là lúc “cuộc chiến” thật sự bắt đầu.

Không như ở các thành phố lớn — nơi phương tiện di chuyển chủ yếu là tàu điện — việc đi lại ở những thị trấn nhỏ như Toyooka phụ thuộc rất nhiều vào ô tô. Vì vậy, đường ngập tuyết trở thành trở ngại lớn nhất. Nhiệm vụ quan trọng nhất vào mỗi sáng mùa đông, sau khi vừa thức dậy, là xúc tuyết để mở đường từ bãi xe ra đường chính, nơi đã được xe chuyên dụng dọn dẹp.

Xe chuyên dụng dọn dẹp tuyết trên các con đường chính.

Thường bạn sẽ mất tầm 30–60 phút để xúc tuyết, tuỳ vào độ dày của lớp tuyết và khoảng cách từ nhà ra đường chính. Có hôm mình vào ca sáng lúc 8 giờ, nghĩa là phải rời nhà lúc 7:15. Nhưng vào mùa đông tuyết rơi dày, phải đi sớm hơn một tiếng, tức khoảng 6:15 — đó là chưa tính thời gian xúc tuyết. Vậy nên việc dậy trước 5:30 sáng để dọn tuyết thật sự là một “cuộc chiến” đúng nghĩa.

Khoác áo choàng có mũ, đeo găng tay, mang ủng và cầm xẻng, mình bắt đầu hì hục xúc từng lớp tuyết dày. Tuyết được xúc lên máng trượt rồi gom thành từng đống gọn gàng. Nhà mình nằm cạnh một con kênh, nên sau khi gom xong lại kéo cả máng tuyết đổ xuống kênh — nhanh và tiện.

Khi mặt đường bắt đầu lộ ra, mình khởi động xe để làm ấm máy và giúp tuyết trên kính chắn gió tan dần. Có những hôm phải lấy nước sôi dội lên kính để làm tan lớp băng cứng bám chặt bên ngoài — lúc đó cần gạt nước gần như vô dụng.

Xe mình đậu trong gara có mái che nên còn đỡ vất vả. Chứ nếu đậu ngoài trời, sáng hôm sau bước ra chỉ thấy một “đống tuyết” lù lù — còn chiếc xe thì mất hút hoàn toàn. Dọn được đống tuyết đó trước khi có thể lái xe ra ngoài cũng là cả một quá trình.

Xe ô tô đậu ngoài trời bị phủ đầy tuyết

Không chỉ xúc tuyết ở nhà, khi đến chỗ làm mình cũng phải tiếp tục xúc tuyết để mở lối vào bãi xe. Trong ca làm, đặc biệt những ngày tuyết dày, mình lại phải dọn tuyết ở cổng chính để khách ra vào dễ dàng hơn.

Tính ra, vào những ngày tuyết rơi nhiều, một ngày của mình có thể dành ít nhất 2 tiếng chỉ để xúc tuyết. Một trải nghiệm mà trước đây mình từng ao ước — được đắm mình trong tuyết — giờ lại trở thành một phần công việc đầy mệt mỏi.

Trời lạnh thật đấy, nhưng điều thú vị là khi đang xúc, mình không hề thấy lạnh — cơ thể nóng lên rất nhanh. Nhưng làm liên tục vài tuần, lưng, vai và cánh tay bắt đầu đau âm ỉ. Cả năm chỉ có mùa đông mới vắt kiệt cơ thể theo kiểu này.

Nhưng rồi mình vẫn tự nhủ: cố thêm chút nữa thôi — rồi tuyết cũng sẽ tan, và mùa đông cũng sẽ qua.

Hành trình từ nhà đến trường vào sáng mùa đông của con mình với lớp áo bông dày, đôi ủng và chiếc ba lô màu xanh.

© 2025 Bean JP. Tất cả nội dung trong bài viết thuộc bản quyền của tác giả.
Vui lòng không sao chép hoặc sử dụng lại dưới bất kỳ hình thức nào khi chưa được cho phép.

Nếu bạn muốn tìm hiểu thêm về Toyooka, Hyogo, hoặc cần chia sẻ thông tin liên quan đến cuộc sống ở Nhật, bạn có thể liên hệ mình qua email: [email protected]

Similar Posts