Từ Toyooka Đến Amanohashidate Bằng Tàu Địa Phương: Hóa Ra Đi Lại Dễ Đến Thế

Amanohashidate – một cái tên dài và thực sự khó nhớ với mình. Nhiều lúc ai đó bất chợt hỏi, mình còn không phát âm trôi chảy được. Nhưng trong đầu thì hình ảnh nơi này lại hiện lên rất rõ.

Một dải đất chạy dài băng ngang mặt biển, như một chiếc cầu tự nhiên nối hai bờ. Có lẽ vì vậy mà trong tên của nó có chữ “hashi” – nghĩa là cây cầu. Người ta còn gọi nơi đây là “cây cầu lên trời”.

Chú thích nhỏ:
天橋立 (Amanohashidate)

  • 天 (Amano) = Trời
  • 橋 (Hashi) = Cây cầu
  • 立 (Tate/Dachi) = Đứng / Dựng lên

Có thể hiểu gần đúng là “Chiếc cầu vươn lên trời” – hình ảnh rất sát với dải đất nối hai bờ vịnh.

Đây không phải lần đầu mình đến Amanohashidate. Thực ra là lần thứ ba. Nhưng là lần đầu tiên mình đi bằng tàu địa phương.

Những lần trước mình toàn đi ô tô. Lần này thử đi tàu mới thấy mọi thứ đơn giản hơn mình nghĩ. Chỉ khoảng 1 tiếng 25 phút, qua 11 trạm, là tới nơi. Từ ga đi bộ ra khu vực dải đất ven biển hoặc lên cáp treo ngắm toàn cảnh vịnh cũng chỉ mất 5–7 phút. Mọi thứ gọn gàng và rất thuận tiện.

Amanohashidate là kiểu nơi mà bạn có thể ngồi yên với một ly cà phê, nhìn ra mặt vịnh và không cần làm gì cả. Hoặc đơn giản là đi bộ xuyên qua dải cát dài ven biển, rồi quay trở lại, không hề mệt.

Gió biển, mùi vị của nước mặn, tiếng sóng nhẹ… tất cả khiến mình như được sạc lại năng lượng sau một tuần làm việc dài.

Nếu có dịp đến Nhật, mình nghĩ bạn sẽ thích cảm giác này – thêm Amanohashidate vào danh sách ghé thăm, và dành cho nó một ngày thật chậm.

Dải đất Amanohashidate nhìn từ trên cao – hình ảnh khiến mình nhớ mãi dù nhiều khi không phát âm nổi cái tên này.

Hành Trình Từ Toyooka: Chuyến Tàu Tango 803

Mình và anh bạn người Nhật đến ga Toyooka mua vé ngay trong buổi sáng hôm đó. Không cần đặt trước. Chỉ cần đến thẳng ga và mua vé tại máy bán vé tự động.

Chiếc máy hoàn toàn bằng tiếng Nhật, không có tiếng Anh. Nhưng thật ra lại rất dễ sử dụng. Chỉ cần cho tiền xu hoặc tiền giấy vào máy, sau đó bấm chọn nút màu đỏ có chữ “天橋立”. Giá vé là 1,200 yên/người lớn và 600 yên/trẻ em.

Hôm đó bọn mình đi chuyến khoảng 09:45. Lượng khách từ Toyooka đến Amanohashidate không nhiều – cả toa chưa tới 10 người. Một chuyến đi yên tĩnh và rất dễ chịu. Ghế trống thoải mái để ngồi sát cửa sổ, nhìn khung cảnh bên ngoài khi tàu bắt đầu lăn bánh.

Toa tàu hôm đó mang số hiệu 803 Tango, màu vàng nhạt kiểu café sữa. Nội thất bên trong có tone cổ điển, ghế rộng và nệm khá êm. Vì tàu chỉ có một toa duy nhất nên buồng lái nằm ngay trong toa. Nếu thích, bạn hoàn toàn có thể ngồi ở hàng ghế ngay phía sau người lái tàu để ngắm đường ray phía trước – một trải nghiệm nhỏ nhưng rất thú vị.

Và rồi bọn mình chậm rãi ngồi xuống băng ghế, lặng lẽ ngắm thiên nhiên qua khung cửa sổ khi đoàn tàu tiến về phía trước.

Toa vàng 803 Tango – chuyến tàu một cabin duy nhất đưa bọn mình đến Amanohashidate.


Ga Amanohashidate Và Ấn Tượng Ban Đầu

Tàu dừng lại khá nhẹ nhàng ở ga Amanohashidate. Khi bước xuống sân ga, cảm giác đầu tiên của mình là mọi thứ nhỏ gọn và yên tĩnh.

Bên trong ga sử dụng tone trắng chủ đạo, nhìn sáng và sạch. Không có quá nhiều chi tiết trang trí cầu kỳ, chỉ đơn giản là một không gian gọn gàng và dễ chịu.

Bạn dễ dàng thấy các kệ tờ rơi giới thiệu thông tin du lịch địa phương. Ngay trong sảnh chờ còn có một tấm poster lớn về dải đất Amanohashidate – như một lời chào đón giản dị dành cho du khách vừa đặt chân tới đây.

Trong ga cũng có máy đổi ngoại tệ, tiện cho du khách nếu cần đổi sang yên để chi tiêu. Máy còn hỗ trợ hình thức touch & go – chạm thẻ credit hoặc smartphone để thanh toán và nhận lại tiền mặt bằng yên.

Sau khi quan sát một vòng bên trong, bọn mình bước ra phía trước nhà ga. Ngay trước mắt là những hàng thông xanh. Khung cảnh không quá đặc biệt hay hoành tráng, nhưng đủ để gợi cảm giác rằng biển và dải cát nổi tiếng chỉ cách đó vài phút đi bộ.

Bọn mình tranh thủ chụp vài tấm hình kỷ niệm trong ga và phía trước nhà ga. Và rồi từ đây, hành trình day trip khám phá Amanohashidate chính thức bắt đầu.

Ga Amanohashidate nhỏ gọn, tone trắng sáng và những hàng thông xanh phía trước nhà ga.


Một Ngày Sống Chậm Ở Amanohashidate

Đến nơi tầm 11 giờ trưa là cái bụng bắt đầu réo rồi. Bọn mình đi bộ từ ga ra khu trung tâm – chỗ có cầu cảng và mấy quán ăn địa phương san sát nhau.

Ngay sát vịnh, mình thấy một quán tên Cafe du Pin. Ngồi xuống là nhìn thẳng ra mặt nước xanh ngọc của cuối tháng tư, phía trước là rừng thông xanh rì. Kiểu ngồi đó thôi cũng thấy đủ lý do để dừng lại lâu hơn một chút.

Tụi mình gọi burger với cà phê nóng. Vừa ăn vừa nhìn mấy chuyến phà cập bến. Thỉnh thoảng tiếng còi “ụ ụ” vang lên nghe rất rõ giữa không gian yên tĩnh, đúng chất một thị trấn ven biển.

Ăn xong là năng lượng đầy đủ để bắt đầu hành trình “vượt biển” – băng qua dải đất được ví như chiếc cầu lên trời.

Khung cảnh vịnh xanh cuối tháng 4, góc nhìn từ Cafe du Pin và khoảnh khắc đời thường trước khi bắt đầu “vượt biển”.


Vượt Biển Mà Không Cần Thuyền

Khu này có cho thuê xe đạp, khá nhiều du khách chọn cách đạp xe xuyên qua dải đất cho nhanh.

Nhưng bọn mình quyết định đi bộ. Đi chậm thôi. Vừa đi vừa chụp hình, vừa ngó nghiêng hai bên.

Tiến sâu vào trong mới thấy cảm giác giống như đi giữa một khu rừng thông. Nhìn đâu cũng là thông. Cây mọc tự nhiên, rồi cây được trồng thêm, được chăm sóc để giữ cho dải đất này luôn xanh.

Trên bản đồ có ghi “300 years of silk weaving – Tango Chirimen Textile Road”. Đây là khu vực gắn với truyền thống dệt lụa Tango Chirimen hơn 300 năm của vùng Tango.

Chú thích nhỏ:
Tango Chirimen là loại vải lụa crepe truyền thống của vùng Tango (phía bắc Kyoto), có lịch sử hơn 300 năm từ thời Edo. Cụm từ này không chỉ một tuyến đường vận chuyển, mà là di sản nghề dệt lâu đời của địa phương.

Ngoài thông ra thì ở đây cũng có khá nhiều loài chim chọn làm nơi cư trú. Đi giữa rừng thông, nghe tiếng chim và gió biển thổi nhẹ… cảm giác rất dễ chịu.

Nếu Đà Lạt được gọi là thành phố ngàn thông, thì nơi đây mình gọi vui là “con đường ngàn thông vượt biển”. Đi cặp đôi tản bộ hay đèo nhau bằng xe đạp chắc cũng sẽ rất lãng mạn.

Đi bộ chậm rãi khoảng 30–35 phút là sang tới đầu bên kia.

Con đường cát xuyên qua rừng thông, những bước chân trên dải đất giữa hai bên là biển – khoảnh khắc “vượt biển” chỉ bằng cách đi bộ.


Lễ Hội 24 Tháng 4 Tại Motoise Kono Shrine

Đúng ngày 24/4 hôm đó lại trúng ngay một lễ hội lớn tại đền Motoise Kono Shrine – một trong những ngôi đền Thần đạo quan trọng và lâu đời trong khu vực.

Ngôi đền này không hề nhỏ như mình từng tưởng. Khuôn viên rộng, cổng torii lớn và không gian rất trang nghiêm. Nếu tìm trên Google Maps sẽ thấy nơi đây có hơn 4.000 lượt đánh giá với điểm số trên 4★ – đủ để hiểu đây là một điểm check‑in đáng ghé khi đến Amanohashidate.

Thấy đoàn người rước kiệu tiến vào đền, bọn mình tò mò đứng xem rồi hòa vào dòng người lúc nào không hay. Kiệu nhìn khá nặng. Mọi người vừa hô vang vừa nhấc kiệu từng bước chậm mà chắc. Mỗi lần dừng lại nghỉ là tiếng cười nói rôm rả, rồi lại tiếp tục hô vang nâng kiệu đi tiếp.

Đang đi chơi ngắm cảnh mà lại được hòa mình vào không khí lễ hội địa phương tại một ngôi đền lớn và đẹp như vậy – cảm giác rất đặc biệt. Những sự kiện như thế này mỗi năm chỉ có một lần, nên trúng đúng ngày cũng xem như may mắn.

Nếu bạn ghé Amanohashidate, đừng bỏ qua Motoise Kono Shrine. Và nếu may mắn đi đúng ngày 24/4, bạn có thể sẽ bắt gặp không khí lễ hội như tụi mình hôm đó.

Không khí rước kiệu, tiếng hô vang và dòng người hòa vào nhau giữa khuôn viên đền – một trải nghiệm rất đời và rất Nhật.


Ngắm Amanohashidate Từ Mặt Biển Trên Phà Kamome

Để trải nghiệm cho đủ, tụi mình chọn đi phà quay lại thay vì đi bộ ngược về.

Vé 800 yên/người lớn, mua ngay tại máy bán vé ở cầu cảng – thao tác nhanh gọn.

Phà tên Kamome, có 2 tầng. Lên tầng trên là ngắm cảnh trọn vẹn nhất.

Phà vừa rời bến một chút là mòng biển bắt đầu bay theo. Không chỉ một hai con mà cả một nhóm lượn vòng phía sau như thể đã quen với khách du lịch.

Trên phà có bán sẵn thức ăn cho mòng biển, tụi mình mua hai bịch. Chỉ cần giơ bánh ra là chúng lượn xuống rất nhanh và đớp gọn. Thả xuống nước thì bổ nhào chính xác khỏi nói.

Muốn thử cảm giác mạnh hơn thì cầm bánh trên đầu ngón tay, đưa ra khỏi mạn tàu. Nó lao tới rất nhanh, lấy đúng miếng bánh và… để lại ngón tay nguyên vẹn. Hơi giật mình nhưng khá vui.

Đi bộ là để cảm nhận Amanohashidate từ bên trong, giữa rừng thông và con đường cát dài.

Đi phà là để ngắm lại toàn bộ dải đất từ bên ngoài, khi tàu chạy song song với “chiếc cầu lên trời”. Hai kiểu trải nghiệm khác nhau, và mình thấy nên thử cả hai.

Phà Kamome rời bến, mòng biển bay theo phía sau và góc nhìn dải đất Amanohashidate từ ngoài vịnh.


Chionji Temple, Mochi Và Một Buổi Chiều Thảnh Thơi

Cập bến xong bọn mình ghé Chionji Temple ngay gần đó. Cổng chùa lớn, nhìn rất cổ kính. Mấy cây cổ thụ chắc cũng vài trăm năm tuổi.

Lúc này bắt đầu thấm mệt nên tụi mình kiếm quán bánh mochi truyền thống ngồi nghỉ. Mỗi người một dĩa ba vị, ăn cùng trà xanh nóng. Mình còn mua một hộp mang về cho thằng nhóc con ở nhà – nó mê mochi nhân đậu đỏ lắm, chắc nhận được là mừng lắm.

13:35 – vẫn còn sớm.

Bọn mình đi dọc con đường nhỏ ven biển, chạy song song với đường ô tô, xuất phát từ Kaisen Bridge rồi đi tới cuối đường mới quay lại. Tiết trời cuối tháng 4 mát mẻ nên đi bộ rất thoải mái.

Khoảng 15:00 ghé Joujou Coffee. Quán nhỏ xinh, có góc terrace dễ thương. Mình gọi cơm cà ri cay. Ăn một miếng thôi mà thấy ấm cả người, cứ thế mà ăn sạch dĩa.

Sau đó thử qua Genmyoan Cafe vì thấy terrace rộng nhiều nắng. Không gian thì ổn thật, nhưng cà phê hơi nhạt do pha bằng máy tự động. Nếu bạn là người ghiền cà phê đậm vị như mình thì chắc sẽ hơi thất vọng một chút, nên có thể cân nhắc quán khác.

Chionji Temple cổ kính, dĩa mochi ba vị và khoảnh khắc đời thường bên con đường nhỏ ven biển.


Kampai Cho Một Ngày Trọn Vẹn

16:00 quay lại ga. Ánh nắng chiều đã dịu hơn. Đường phố quanh ga vắng hẳn, nhiều hàng quán cũng im lìm, cảm giác như thị trấn đang chậm lại và chuẩn bị nghỉ ngơi sau một ngày dài.

Ngay trong khu vực nhà ga có một cửa hàng nhỏ bán khá nhiều loại bia thủ công (craft beer) đóng chai của địa phương. Tụi mình mỗi người chọn một chai ướp lạnh mang lên tàu. Sau gần một ngày đi bộ và lang thang đủ chỗ, cầm chai bia lạnh trên tay và uống một ngụm đầu tiên… chỉ biết là rất đã. Chỉ một ngụm thôi là thấy tỉnh hẳn, sẵn sàng lên tàu về nhà.

16:30 tàu chạy.

Chiều về không còn là toa vàng như buổi sáng nữa. Lúc trở về, bọn mình lên một toa tàu khác màu tím nổi bật hơn hẳn so với buổi sáng.

Ngồi trong toa tàu khác màu, cảm giác cũng khác hẳn. Buổi sáng là háo hức bắt đầu. Buổi chiều là sự thư thả sau khi đã trải qua đủ cung bậc – biển, rừng thông, lễ hội, tiếng còi phà, mòng biển, mochi, cà ri cay.

Hai đứa cụng nhẹ chai bia.

“Kampai.”

Kampai (乾杯) trong tiếng Nhật nghĩa là “cạn ly” hoặc “chúc mừng”, thường được nói khi cụng ly mở đầu một buổi ăn uống.

Tàu lăn bánh, khung cảnh bên ngoài chậm rãi trôi ngược lại phía sau. Không ai nói nhiều. Chỉ đơn giản là ngồi đó, nhìn ra cửa sổ và để một ngày tự khép lại.

Không ồn ào, không vội vã.

Chỉ là một chuyến đi trong ngày.

Nhưng đủ để nhớ lâu.

Một ngày trọn vẹn.

Toa tàu màu tím chiều về, chai bia thủ công trên tay và khung cảnh bên ngoài cửa sổ khi tàu rời Amanohashidate.

Tóm Lại: Vì Sao Nên Đi Amanohashidate Từ Toyooka

Nếu đọc đến đây và muốn hình dung lại chuyến đi theo cách gọn gàng hơn một chút, thì đây là những điều quan trọng nhất.

Từ Toyooka, bạn không cần ô tô. Chỉ khoảng 1 giờ 25 phút đi tàu địa phương là tới Amanohashidate. Vé khoảng 1,200 yên/người lớn cho một chiều, và hoàn toàn có thể đi – về trong ngày mà không thấy gấp gáp.

Khi đến nơi, bạn có thể đi bộ xuyên qua dải đất, thuê xe đạp nếu muốn nhanh hơn, hoặc đi phà Kamome để ngắm toàn cảnh từ ngoài vịnh. Nếu là lần đầu ghé Amanohashidate, mình nghĩ nên dành thời gian đi cáp treo dạng cabin lớn lên núi để nhìn dải đất từ trên cao – ngay trong cabin lúc lên và xuống cũng đã rất đẹp.

Ngoài ra, đừng bỏ qua Motoise Kono Shrine, Chionji Temple và những quán cà phê nhỏ ven vịnh – chỉ cần đi chậm lại một chút là đã đủ để cảm nhận nơi này.

Điều mình thích nhất là: xuất phát từ Toyooka mọi thứ đều vừa đủ. Là một thành phố nhỏ vùng nông thôn phía bắc Hyogo, nhịp sống ở đây chậm và không quá đông đúc. Có lẽ vì vậy mà những chuyến đi trong ngày bắt đầu từ Toyooka luôn thuận tiện, không quá xa và không vội vã.

Similar Posts